Cһị Ԁâᴜ ᴄᴏɪ ᴍẹ ᴄһồпɡ пһư ɡɪúρ ᴠɪệᴄ, ʟúᴄ ᴍẹ ốᴍ пằᴍ ᴠɪệп ρһảп ứпɡ ᴄủɑ ᴄһị ᴋһɪếп ᴄả пһà ʟặпɡ пɡườɪ

Tin Tức

Phục vụ con dâu như người ở là vậy, đến lúc mẹ tôi đổ bệnh nằm viện chị lại có hành động khiến cả nhà bất ngờ.  

Nhà có hai anh em nên tôi rất được anh trai cưng chiều, bao bọc. Nhưng từ ngày anh có vợ, anh thay đổi hoàn toàn. Cái gì cũng chỉ vợ, nhiều khi em gái cũng chỉ dửng dưng. Nhìn chị dâu được anh chiều chuộng tôi ghen, ghen vì tình yêu của anh dành hết cho chị vả lại tôi cũng không thích chị ấy chút nào.

Chị Huệ – chị dâu tôi là người thành phố, gia đình bên ngoại nhà chị cũng có điều kiện nên chị hơi khó tính và không thân thiện. Tôi không thích chị ấy, từ tính cách cho đến những gì chị ấy thể hiện với nhà chồng. Mới về ra mắt chị đã thẳng thừng nói ở riêng không sống chung với nhà chồng. Bố mẹ tôi đồng ý, thậm chí có gì ngon cũng phần con dâu, mẹ còn nhiều hôm sang dọn nhà nấu nướng cho chị.

 

Rồi ngày chị sinh bé Bon, mẹ tôi thương con dâu nên qua đó ở cùng chị hết cữ, có gì bà đỡ đần. Mẹ chồng sang giúp chị không nói gì, nhưng chị luôn quát tháo, gắt gỏng với mẹ như thể bà là giúp việc vậy. Con dâu hỗn là thế, khó chịu với mẹ chồng nhưng mẹ tôi chẳng bao giờ phật lòng hay bực cả. Bà bảo đàn bà sinh đẻ ai chẳng thế, chị dâu chị nóng tính chứ thương bố mẹ lắm.

Tôi không hiểu chị có ưu điểm gì mà anh, bố mẹ tôi lại thương chị đến thế. Nhiều khi sang chơi với cháu, nhìn mẹ cứ lầm lũi đi dọn nhà, cơm nước, bế cháu… còn con dâu ngồi nghịch điện thoại, không vừa ý cái gì là chê bai, nói mẹ chồng. Tôi góp ý thì chị bảo: “Có gì không vừa lòng phải nói để sửa mới sống chung được! Cô cứ đi làm dâu đi thì biết”.

Chị nói vậy tôi đành chịu, tôi chưa kết hôn nhưng sau này tôi sẽ không bao giờ cư xử với mẹ chồng như người giúp việc như thế. Thôi thì mong cho cu Bon mau lớn đi học, mẹ tôi về nhà còn chị thích làm gì thì làm. Chứ nhìn mẹ cung phụng, hầu hạ con dâu vẫn bị chị chê bai như thế tôi bực lắm.

Tuổi già chẳng biết được thế nào, mẹ tôi bất ngờ đổ bệnh phải vào viện nằm điều trị lâu dài. Tôi thì bận việc, đi công tác suốt. Anh trai lại là đàn ông cũng bận nên chẳng chăm được mẹ, thành ra chỉ có bố tôi. Hai ông bà già lủi thủi chăm nhau.

 

Vậy mà cuối tuần vừa rồi chị dâu vào viện, chị mang theo túi đồ rồi đưa cho bố tôi 30 triệu bảo ông cầm lấy về trả số nợ vay lo viện phí cho mẹ. Còn chị, chị sẽ ở lại chăm mẹ chồng. Mẹ bảo chị về chăm con nhỏ, ở đây đã có bố lo rồi nhưng chị nói con đã gửi bà ngoại, lúc chị đẻ mẹ chăm con giờ là lúc chị làm tròn bổn phận nàng dâu.

Nhìn cách chị chăm sóc mẹ chồng tận tình chu đáo như mẹ đẻ, tôi cũng chạnh lòng vì tôi là con gái mà không chăm được mẹ. Tôi hỏi sao trước đây chị có thành kiến với mẹ, không ưa là thế mà giờ lại chăm mẹ. Chị thở dài nhìn tôi rồi bảo: “Tính chị nóng nên có gì nói nấy, chứ mẹ chồng chẳng khác gì mẹ đẻ chị cả. Bố mẹ hiểu nên có trách chị đâu”.

Đúng như chị tâm sự, bố mẹ tôi luôn quý chị. Họ bảo tôi đừng có suy nghĩ không tốt về chị dâu thì chị em mới thân thiết được. Giờ ngày nào chị cũng tất bật nấu cháo, cơm nước mang vào trong viện rồi lại về chăm con tôi thấy thương chị. Có lẽ tôi nên thay đổi suy nghĩ và học chị cách coi bố mẹ chồng như bố mẹ đẻ thì mới bền lâu, hạnh phúc được.

Nguồn: https://giadinh.suckhoedoisong.vn/chi-dau-coi-me-chong-nhu-giup-viec-luc-me-om-nam-vien-phan-ung-cua-chi-khien-tat-ca-chet-lang-172220522174211232.htm